Monday, 21/10/2019 - 07:11|
CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI TRANG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ CỦA TRƯỜNG THPT CHU VĂN AN - GIA LAI

SÁCH HAY HỒ ANH THÁI

Tôi mê lối kể chuyện của Hồ Anh Thái, tự nhiên như dòng suối. Dù rằng, có lúc dòng suối ấy cũng hung dữ bởi những phận người trắc trở. Trang sách gấp lại mà phận người trong chuyện kể của anh vẫn làm người đọc lo lắng, suy đoán như dòng suối kia, liệu nó có còn hung dữ hay bình lặng trong xanh!

Người đàn bà trên đảo xen lẫn giữa ảo và thực, giữa chuyện về nghĩa quân Tần Đắc xưa với hoàn cảnh thực tại của những phụ nữ sống trong lâm trường, tách biệt với thế giới bên ngoài, ngày đêm khao khát một tấm chồng và đứa con. Vì cả tuổi thanh xuân đã dành cho cuộc chiến đánh đuổi kẻ thù để khi hòa bình thì họ đã lớn tuổi, đành không hẹn mà cùng tìm đến lâm trường, như một sự trốn chạy khỏi thực tế khắc nghiệt của đời mưu sinh phố thị, để rồi vướng vào nỗi đau bản năng giống loài khác. Không gian u tối bủa vây. Tận cùng của nỗi khát thèm yêu đương, là cái chết tức tưởi không rõ nguyên do, đầy huyền hoặc của cô gái dám cả gan vượt sóng dữ, rừng sâu để gặp “người yêu”. Cuối cùng thì những người đàn bà trên đảo cũng sẽ trở về với đất liền nhờ vào một trung đoàn bộ đội phục viên về thay. Những ai đón đợi một cái kết có hậu e sẽ hơi thất vọng vì những người đàn bà sẽ trở về nhưng niềm hạnh phúc của họ có một gia đình thì vẫn còn bỏ lửng!

Ngoài ra, những truyện ngắn và tiểu thuyết như: Chàng trai ở bến đợi xe, Người và xe chạy dưới ánh trăng, Trong sương hồng hiện ra, Mảnh vỡ của đàn ông, Tiếng thở dài qua rừng kim tước, Tự sự 265 ngày, Cõi người rung chuông tận thế, Bốn lối vào nhà cười, Tự kể...trở nên rất gần gũi với bạn đọc.

Với tôi, ám ảnh nhất khi đọc Tiếng thở dài qua rừng kim tước. Ðây là câu chuyện về những đứa trẻ chưa kịp sống đã phải chết vì món hồi môn sau này bố mẹ chúng phải trả ở đất nước Ấn Độ. Số phận của những bé gái nhà nghèo đầy oan nghiệt. Hồ Anh Thái đưa người đọc vào một không gian ghê rợn, đầy âm khí. Mỗi đứa trẻ chết được đánh dấu bằng một cây kim tước. Chẳng mấy chốc, một rừng kim tước đã mọc lên.

Nhân vật chính là Nilam, một cô gái được ăn học và tràn đầy hi vọng về một cuộc sống hạnh phúc. Thế nhưng…

“Sáng hôm ấy Nilam chuẩn bị tới bệnh viện thực tập thì bố mẹ từ quê lên. Nilam được phép thu xếp đồ đạc trong vòng nửa giờ để ra tàu về quê lấy chồng. Chú rể là Raja, không ai khác ngoài cái anh chàng dạo trước mang sáo đến thổi mà không dám đứng gần nhà, âm thanh xa xôi như tiếng dế kêu trên đồng bãi. Thực ra cha mẹ Nilam đã chọn Raja từ lâu, nhưng mãi tới nay mới tạm lo được khoản hồi môn trị giá 60.000 rupi nhà trai thách cưới. Đấy là khoản hồi môn phải chăng nhất ở làng mặc dù gia đình Nilam cũng phải bòn vét tới hạt lúa mì dự trữ cuối cùng để lo cho đủ. Lý do này khiến nhà gái chẳng thể trì hoãn bỏ lỡ. Chậm một vài năm nữa thì không thể cưới chồng cho Nilam với giá ấy”. Nilam đã lấy chồng như thế!

 “Cô bế con lên ngọn đồi trọc, nhìn xuống bao quát khắp làng, thấy cả mái nhà của những kẻ khốn kiếp đã bị cảnh sát bắt giam nhưng được tha về vì Nilam chỉ khai là vô ý bị lửa bén vào tấm sari lúc đang đun bếp, thấy cả mái nhà của cha mẹ mà cô quyết không trở lại sau một lần làm dâu tàn tật. Nilam uống nửa chai rượu, đổ nửa chai vào cái khăn mặt bông rồi tấp cái khăn ướt sũng lên mặt con bé sơ sinh. Cô dùng con dao đào một cái hố nhỏ. Đứa bé chỉ giãy nhẹ mấy cái rồi lịm dần, xem ra nó cũng là đứa hiền lành. Hiền lại càng không nên sống, chỉ tổ cho cái cuộc đời nanh nọc và độc địa này vùi dập. Nilam đặt cái thi thể còn ấm của đứa con vào trong hố, lấp đất, rồi cầu cho Thần Chết Yama lên đường may mắn đứa nó về trời, cầu Thần Bảo Vệ Visnu che chở cho nó, cầu Thần Tái Tạo Siva cho nó một kiếp trai ở lần đầu thai sau”. Từ đó, Nilam trở thành người chuyên đi chôn những bé gái kể cả khi chúng còn sống vì gia cảnh bố mẹ chúng quá nghèo không thể đủ tiền thách cưới của nhà trai khi những bé gái ấy lấy chồng. Tiền công của Nilam ư? Chỉ là chai rượu để cô quên đi cảnh đời thối nát mà thôi.

 “Nilam thì xách cái xẻng và chai rượu đi như người mộng du lên đồi. Chị đào một cái huyệt cho mình, uống hết chai rượu cho say rồi nằm xuống đấy mà lịm đi. Không cần phải lấp đất thì chị cũng biết hôm nay mình sẽ chết”. Số phận Nilam khép lại như vậy, ám ảnh người đọc suốt cả thời gian dài chưa thôi.

 

                                                                                                                                                                       Lê Đức Thoại

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 12
Hôm qua : 63
Tháng 10 : 1.686
Năm 2019 : 12.069